2849 South White Road, San Jose, CA 95148 -  Điện Thoại: (408) 758-8824 - Email: ttcgvnsj@gmail.com


Trung Tâm Công Giáo Việt Nam là ngôi nhà chung của người Công Giáo Việt Nam thuộc Giáo Phận San Jose, được thiết lập với mục đích đáp ứng các nhu cầu về mục vụ, văn hóa và xã hội trong cộng đồng địa phương.  Tôn chỉ hoạt động của Trung Tâm là trung thành với truyền thống Đức Tin Công Giáo, bảo tồn văn hóa Việt Nam, quảng bá Tin Mừng Chúa Ky-Tô, cũng như củng cố tình liên đới và hợp tác giữa các cộng đoàn Công Giáo Việt Nam trong giáo phận.


Lễ Ba Vua

Chúa Tỏ Mình Cho Mọi Người

LM Nguyễn Văn Thư





Từ lâu lắm ba vua được đặt tên là Balthasar (vua Ấn độ), Melchior (vua Ba tư), và Gaspar (vua Ả-rập). Ta thấy các tên này không có màu sắc gì của châu Á và châu Phi cả!


Chưa hết đâu, lưu truyền dân gian còn muốn rằng sau khi đã thờ lạy Chúa Giêsu, ba ông trở về Ba Tư.  Về sau khi thánh Tôma tông đồ đi truyền giáo, ngài đã gặp lại ba ông và đã tấn phong giám mục cho họ, và cử họ đi loan báo Tin mừng.  Cả ba được phúc tử đạo, thi hài được tôn kính ở Ba tư, rồi sau đó chuyển về Milanô (Italia), và từ cuối thế kỷ XII được hoàng đế Federicô I đem qua nhà thờ chánh toà Colonia (Đức).

Những tặng phẩm đối với bản thân Ba Vua là loại tặng phẩm đắt tiền, và tiêu biểu cho một sự cống nạp xứng đáng. Nhưng còn hơn thế nữa, có một truyền khẩu rất xa xưa xem các tặng phẩm nầy là biểu tượng cho địa vị mà con trẻ nầy sẽ trở thành.

Các giáo phụ của Hội Thánh đầu tiên nói rằng vàng tiêu biểu cho sự giàu có và quyền lực của một vì vua. Nhũ hương được sử dụng trong sự thờ phượng Đức Giêhôva tại đền thờ. Nó tiêu biểu cho thần tính của Ngài – Ngài thực sự là Đức Chúa Trời ra đời trong xác thịt con người. Kế đó, có mộc dược – một loại dầu được làm bằng lá hoa hồng. Sau khi một người qua đời, mộc dược được sử dụng để xức trên thi thể và sửa soạn nó để đem đi chôn.


Thật ra, các nhà chiêm tinh gặp thấy Hài Nhi không còn trong “hang lừa máng cỏ” nữa, nhưng trong “nhà”. Một khoảng thời gian đã trôi qua giữa Hài Nhi chào đời và các nhà chiêm tinh đến yết kiến. Đức Mẹ và Thánh Giu se đã đem con trẻ Giê Su lên Giê Ru Sa Lem chịu cắt bì (với nghi thức DÂNG CON rồi chuộc lại theo thủ tục chung). Sau đó về lại Be Lem.


Và rồi với Ba Vua, “Họ vào nhà, thấy Hài Nhi với thân mẫu là bà Ma-ri-a…” Như vậy, theo dấu chỉ của Lời Chúa, họ đã đến gặp gỡ chính Đấng mà Tin Mừng Gioan tuyên xưng: “Ngôi Lời làm người và cư ngụ ở giữa chúng ta”.

Người ta có thể nêu lên vấn đề lịch sử tính của câu chuyện nầy, nhưng không ai có thể chối cãi đây là cuộc hành trình tâm linh của chính Giáo Hội vốn từ muôn dân mà đến khởi đi từ con đường mặc khải tự nhiên: một hiện tượng thiên nhiên, một biến cố, một hoàn cảnh sống… đến con đường mặc khải siêu nhiên: Lời Chúa, để rồi cuối cùng gặp gỡ chính Đấng là Ngôi Lời Thiên Chúa. Theo một cách nào đó, đây cũng là cuộc hành trình tâm linh của mỗi người chúng ta.

Ngày lễ Hiển linh là một ngày lễ cách mạng. Đức Kitô được mạc khải như là Đấng Cứu độ, không phải là của một nhóm người được chọn, nhưng của tất cả mọi dân tộc. Đức Giêsu đã bẻ gẫy rào cản lớn tồn tại giữa dân Do thái và dân ngoại.


Trên thực tế, sứ điệp của Đức Giêsu, người Anh Cả của toàn thể vũ trụ, đã vượt qua tất cả những rào cản của bộ tộc, họ hàng. Lễ Hiển linh là một ngày lễ đẹp, bởi vì ngày lễ này đưa mọi người lại với nhau.”Bấy giờ, tất cả mọi người đều được chia sẻ cũng một quyền thừa kế, họ trở nên một phần của cùng một thân thể”.


Sang thế kỷ 21 này, Thiên Chúa vẫn còn muốn Hiển linh, nghĩa là muốn tỏ mình ra cho nhân loại thế kỷ này. Chúa vẫn cần những ngôi sao lạ chiếu sáng trên vòm trời thế hệ này. Những ngôi sao ấy là chính chúng ta.


Lễ Hiển linh thách thức tâm hồn chúng ta cởi mở tâm hồn của mình ra. Khi biết cởi mở tâm hồn, là bắt đầu biết sống. Đức Giêsu không cần đến những quà tặng của chúng ta, nhưng người khác có thể cần đến. Người mong muốn chúng ta  chia sẻ chính bản thân chúng ta cho người khác. Và nếu nhờ được biết Đức Giêsu, mà chúng ta có khả năng mở kho tàng của tâm hồn mình ra, và chia sẻ cho người khác, thì chính chúng ta cũng sẽ cảm thấy mình được trở nên phong phú hơn.


Trong ngày lễ Hiển linh, chúng ta cảm đội ơn Chúa đã tỏ mình ra cho dân ngoại vì chúng ta một thời cũng là dân ngoại. Cái thái độ và mục đích của các đạo sĩ trong cuộc hành trình tìm kiếm Chúa khiến ta cần tìm hiểu và học hỏi. Họ chân thành tìm Chúa để thờ lạy Người chứ không giả hình như vua Hêrôđê

Lễ Ba Vua, tên khác: Lễ Hiển Linh

Làm sao các nhà chiêm tinh biết được có vua Cứu thế giáng trần?

Qua dấu của ngôi sao. Nói cho đúng, chuyện một ngôi sao lạ như là điềm của một vĩ nhân giáng trần không phải là xa lạ trong lịch sử các dân tộc. Tuy nhiên, có lẽ thánh sử Matthêu không dựa vào lịch sử các tôn giáo cho bằng dựa vào chính truyền thống của dân Do thái. Từ đoạn văn sách Dân số (24,17) nói đến “một ngôi sao sẽ xuất hiện từ nhà Giacóp và vương trượng từ Israel”, các luậ sĩ Do Thái đã chú giải như thế này: “Một vị vua sẽ chỗi dậy từ nhà Giacóp, và một vị cứu tinh từ nhà Israel”.


Vào thời Tân ước, nhiều người gọi Đấng 'Mêsia' như là ngôi sao nhà Đavít, như chúng ta thấy vết tích nơi sách Khải huyền chương 22,16. Trong lịch sử Kitô giáo, đã có nhiều cuộc tranh luận về bản chất của ngôi sao xuất hiện cho các nhà chiêm tinh: phải chăng đó là một sao chổi, hay một ngôi sao nào khác thường? Phải chăng ngôi sao trên bầu trời, hay chỉ là ngôi sao trong tâm hồn của các nhà chiêm tinh (nghĩa là hiểu theo nghĩa bóng)?


Thánh sử Matthêu không nói rõ điều đó, mà chỉ ghi nhận rằng: các nhà chiêm tinh từ phương xa đã nhìn nhận Đức Giêsu là vị cứu tinh, và họ lên đường đi tìm kiếm để thờ lạy; còn chính các luật sĩ sống ở Giêrusalem cầm Kinh thánh trên tay, biết rằng Đức Mêsia sẽ giáng sinh tại Belem, nhưng họ không bận tâm tìm kiếm thờ lạy. Hình như bài học này vẫn còn giá trị cho cả chúng ta: chúng ta tự hào vì mình đã tin Chúa, biết Chúa, nhưng chẳng buồn tìm kiếm thờ lạy yêu mến Ngài; đang khi những người ngoại đạo thì lại gần gũi Chúa hơn bởi vì họ không ngừng tìm chính đạo và tuân giữ.